Tôn trọng môi trƣờng tự nhiên để ngừa bệnh ung thư

Tôn trọng môi trƣờng tự nhiên để ngừa bệnh ung thư

Mối quan hệ con ngƣời với thiên nhiên chẳng khác nào của phôi thai và nhau. Trong khi nhau nuôi dƣỡng, duy trì cho thai phát triển. Thật kỳ lạ nếu thai phá huỷ nhau – là cơ quan nuôi dƣỡng nó! Cũng vậy, thật đơn giản là ngƣời ta có phận sự bảo tồn môi trƣờng tự nhiên vì chính ta đang sống hòa nhập trong đó. Tuy nhiên trong thế kỷ vừa qua, ngƣời ta không ngừng làm ô nhiễm đất, nƣớc, cây cỏ, các loài động vật có hệ sinh thái quá mỏng manh. Cách sống thƣờng ngày của ta cũng xa rời tự nhiên mà phụ thuộc quá nặng vào các vật liệu tổng hợp, mải mê đắm mình vào nguồn điện từ và bức xạ nhân tạo. Những điều kể trên khiến con ngƣời chúng ta lâm vào tình thế suy thoái và khả năng kháng bệnh suy giảm.

Thực đơn quân bình, tự nhiên

Ba tỷ tế bào đã hình thành cơ thể con ngƣời, đƣợc nguồn máu nuôi dƣỡng. Nguồn thực phẩm hàng ngày không ngừng tái tạo máu; cho nên nếu ta ăn uống sai trái thì chất lƣợng máu huyết, kể cả tế bào não, và phẩm chất tƣ duy của ta sẽ vì thế mà suy giảm… Ung thƣ chính là chứng gây ra do mất quân bình của mọi tế bào, bắt nguồn từ cách ăn uống sai lầm lâu dài.Để tái lập nguồn máu và tế bào lành mạnh, ngƣời ta nên theo cách dƣỡng sinh sau đây :

Sống hài hòa với trình tự tiến hóa

Giới tự nhiên không ngừng chuyển hóa từ mẫu vật này sang mẫu vật khác. Một chuỗi thực phẩm khổng lồ đã bành trƣớng từ vi khuẩn và enzyme tới động vật xƣơng sống và không xƣơng sống, loài lƣỡng cƣ, bò sát, chim, loài hữu nhũ, khỉ và con ngƣời. Bổ sung quá trình tiến hóa động vật là hệ thực vật, phát triển từ vi khuẩn và enzyme đến rong tảo biển, rau củ thời tiền sử đến rau củ, trái cây và ngũ cốc thời nay. Ngũ cốc lứt (chƣa chế biến) đã tiến hóa song hành với con ngƣời. Vì thế, tất cả đã trở thành nguồn gốc dinh dƣỡng chủ yếu của chúng ta. Những thực phẩm còn lại của chúng ta, cần chọn từ các loài thực vật đã tiến hóa xa xƣa từ rong tảo, rau củ trên cạn và dƣới biển, trái cây tƣơi, các loại hạt, hột và canh gồm chung cả vi khuẩn, enzyme lên men đại diện cho đa số hình thái sinh vật nguyên thủy.

Ở những xứ chƣa có bệnh ung thƣ cách dinh dƣỡng này phản ảnh từ trẻ sơ sinh đến trẻ em. Theo hƣớng này, phôi thai con ngƣời phát triển từ đơn bào trứng thành sơ sinh đa bào, và đƣợc nuôi hẳn bằng máu huyết của ngƣời mẹ và tƣơng tự nhƣ cổ sinh vật sống ở đại dƣơng. Lúc mới sinh, trẻ sơ sinh chỉ bú sữa mẹ, khi em bé đứng chập chững thì ngũ cốc là nguồn thực phẩm chính.

Thực vật là nguồn thực phẩm cân đối cho động vật và thực phẩm bổ sung. Điều đó cho thấy tổ tiên của chúng ta thấu hiểu sự cân bằng tế nhị trong tự nhiên. Tỷ lệ này vào khoảng 7 phần thực vật và một phần thịt động vật. Quan điểm hiện đại về tiến hóa của địa lý và sinh học cũng đã tìm ra tỷ lệ tƣơng tự trong quá trình sinh thái ở nƣớc kéo dài tới 2,8 tỷ năm so với thời tiến hóa trên cạn lâu chừng 0,4 tỷ năm. Bộ răng loài ngƣời cung cấp một mấu chốt sinh học về cách sống tự nhiên của họ – với 32 răng gồm 20 răng hàm và các răng khác để ăn ngũ cốc, hột, hạt và rau củ; 8 răng cửa cắt rau, 4 răng nanh xé thịt và cá. Từ đó ta thấy tỷ lệ mẫu răng cho loài ăn rau củ và ăn thịt, một lần nữa ta lại thấy rõ tỷ lệ bảy trên một. Nếu ăn thịt động vật, thì cách lựa chọn lý tƣởng là nên ăn cá, tôm hay sò, là loại động vật nằm trong quá trình tiến hóa rất xa sau loài ngƣời. Quan niệm hiện đại cho rằng các bộ lạc săn thú, chủ yếu là hƣơu, nai, chim và mới đây, các khoa học gia đã tô vẽ cho các trò chơi tƣơng tự. Ngƣời cổ thƣờng chỉ biết tìm những loại ngũ cốc hoang, cỏ dại và cây trái, củ. Thịt động vật chỉ ăn khi cần thiết nhƣng bằng số lƣợng ít ỏi. Tờ New York Times, trong mục khoa học đã đăng một bài dài về thực phẩm của ngƣời tiền sử: Các cuộc điều tra mới đây mô tả thực phẩm quen dùng của người tiền sử và các thế hệ kế tục của họ gợi ra rằng người thời nay ăn thịt nhiều vì đời sống sung túc quá khiến họ quá thặng dư khả năng tiến hóa trong cơ thể, kết quả là thực đơn đó ảnh hưởng đến sức khỏe, cụ thể là đái đường, phì mập, cao huyết áp, bệnh vành tim và vài chứng ung thư. Các nghiên cứu khác có khi lập luận ngƣợc lại rằng con ngƣời tiền sử sống còn chủ yếu dựa vào săn bắn, với những chứng cứ cụ thể lấy từ các cuộc khai quật của các nhà khảo cổ, nhân chủng, nguyên thuỷ học và sự so sánh thể dạng thay cho sự phác họa lại ngƣời tiền sử và dòng giống họ là giống ăn thực vật hơn là giống ăn thịt. Theo những nghiên cứu này, sự phân loại ngƣời tiền sử ít ra cũng đã trải qua một triệu rƣỡi năm ăn thực vật ba lần nhiều hơn ăn thịt, trái với những cái ngƣời Mỹ thông thƣờng ngày nay đang ăn.

Theo các tính toán dựa vào nghiên cứu của Bộ Nông nghiệp Mỹ (xem bảng 5), tính từ năm 1910 đến 1976, mức tiêu thụ lúa mì sụt giảm 48%, bắp 85%, hắc mạch 78%, lúa mạch 66%, kiều mạch 98%, đậu 46%, rau tƣơi 23%, quả tƣơi 33%. Cùng trong thời gian này, sự tiêu thụ thịt bò tăng 72%, gà vịt (gia cầm) 194%, pho mát 322%, rau đóng hộp 320%, rau đông lạnh 1.650%, trái cây chế biến 556%, kem lạnh 852%, yaua 300%, xi rô bắp 761%, nƣớc giải khát 2.638%. Kể từ năm 1940, khi các chỉ số tiêu thụ hóa chất phụ gia bảo quản lần đầu tiên đƣợc ghi nhận thì tổng số chất màu thực phẩm nhân tạo đã lên tới 99,5%.

Mặc cho thực phẩm tổng hợp và tinh chế lan tràn trên thế giới, ngũ cốc lứt, rau đậu vẫn còn là thực phẩm trụ cột tại các nền văn hóa cổ truyền. Ví dụ bánh mỳ bắp và hắc đậu là thực phẩm chính tại Trung Mỹ; gạo, đậu nành và các nông sản đƣợc dùng khắp Đông Nam Á. Bánh quy lứt và đậu Hà Lan là thực phẩm chính yếu ở Trung Đông, khu vực này có tỷ lệ ung thƣ thấp nhất thế giới.